Thứ Năm, 20 tháng 2, 2020

Đấu Tranh

Bài thơ Đấu Tranh (Xuân Diệu), tác giả viết về cụm từ đấu tranh của Đảng. Bài thơ viết xoay quanh từ đấu tranh, tầm quan trọng và ý nghĩa của nó với mọi người. Lời thơ nói đến Đảng đã day cho chúng ta đấu tranh, có đấu tranh mới có tự do là lẽ sóng trên đời.

Đấu Tranh (Xuân Diệu)

Diệu kỳ! chỉ hai tiếng mà thôi,
Đảng đã về dựng lại đời tôi.
Đảng đã dạy cho tôi hai tiếng
Đấu tranh là lẽ sống trên đời.

Trong đời cũ trái tim ngoài ngực,
Tôi thoi thót đêm ngày đau nhức,
Cái gì nuôi, cái gì quật hố chôn,
Đảng dạy cho tôi phân biệt từ nguồn.

Đảng cho tôi xương sống của tâm hồn,
Một rễ xâu các tế bào rời rã;
Một tiếng gọi của biển người sâu cả
Đã vào làm cốt lõi của tim tôi.

Từ đó, nhà tựa vào cột cái.
Khi gió bão tưởng vật mình, bẻ gãy,
Khi muôn sương đè trên một bấc đèn,
Tôi lại từ dưới vực đấu tranh lên;

Chỉ còn hai tiếng: đấu tranh! tranh đấu!
Tôi chiếm lại từng ống xương, mạch máu,
Giành với âm u từng mỗi tế bào,
Giật với ốm đau từng giọt máu đào.

Tôi biết tôi người lính trong hàng trận,
Không phải gậy toè đầu, mà mũi tên vót nhọn,
Không phải sỏi lăn lóc, mà viên gạch xây nhà;
Trên vai có gánh, mới vững đường xa.

Đấu tranh là nhân trong lòng chiếc bánh,
Là lửa đốt lên, chim cất cánh.
Đảng đã cho tôi đứng thẳng làm người,
Đường Đảng tôi đi, rộng mãi chân trời.

11-1959

Đoạn thơ cuối, tác giả còn nhấn mạnh đấu tranh là nhân trong lòng chiếc bánh, là lửa đốt lên, chim cất cánh, và chính Đảng đã cho chúng ta đừng thẳng làm người. Bạn cảm nhận gì về bài thơ này, để lại đóng góp của bạn ngay bên dưới đây nhé.

Các Bạn Đang Xem Bài Viết  Của Tác Giả Thuộc Tập »  Tại Blog . Truy Cập Blog Thường Xuyên Để Xem Nhiều Bài Viết Mới Hàng Ngày Nhé!

5 / 5 ( 1 vote )